Gặp chồng cũ đưa vợ mới đi sinh, anh gào khóc van xin một điều làm tôi sững người……

Uncategorized

Sau ly hôn, tôi lao đầu vào công việc để quên đi mọi chuyện cho tới hôm qua, tôi gặp lại chồng cũ trong bệnh viện. Thấy tôi, anh vội chạy lại quỳ gối ôm chân tôi cầu xin.

Vợ mới của chồng cũ không phải ai khác mà chính là Hoa – cô bạn thân của tôi. Ba đứa chúng tôi vốn là bạn thân chơi với nhau từ nhỏ. Lên đại học tôi học y, anh học cơ khí còn Hoa học kinh tế. Tình bạn của chúng tôi cứ thế êm đềm trôi qua, tới năm 2 đại học cả ba đứa vẫn chơi với nhau và chưa có đứa nào có người yêu cả.

Cuối năm đó, Hoa xin được học bổng đi Pháp 2 năm, và sau đó là chuỗi ngày ở thành phố chỉ có tôi và anh. Là những ngày tôi đi trực về muộn không nấu cơm và anh nấu cơm đem sang cho tôi dù anh ở cách tôi khá xa. Là những ngày anh đến bệnh viện đón tôi vì tôi trực về muộn và vô số ngày như thế nữa. Cứ thế, hai đứa yêu nhau từ lúc nào không hay. Tôi kể cho Hoa nghe, cô ấy ngạc nhiên lắm vì tôi và anh vốn suốt ngày cãi nhau, thế mà lại yêu nhau được.

Tới năm 4 đại học, Hoa về nước rồi ra trường, anh cũng vậy. Hoa về quê xin việc còn anh trụ lại ở thành phố để chờ tôi ra trường, học y mà, bao giờ cũng dài hơn so với các ngành khác. Học xong, tôi giành được học bổng đi Nhật Bản học lên chuyên khoa, đây là cơ hội rất tốt để tôi phát triển. Anh ủng hộ tôi, nhưng bố mẹ lại phản đối dữ lắm, luôn bảo con gái không cần sự nghiệp quá nổi trội làm gì, lo chăm sóc gia đình vẫn hơn.

Tính vốn ngang bướng, lại tham vọng về tương lai nên tôi quyết định đi. Suốt 2 năm ấy, tôi cố gắng học tập còn anh thì giành tiền để lo cho tương lai của hai đứa. Ngày về nước, anh đến đón và cầu hôn, tôi vỡ òa hạnh phúc.

Gặp chồng cũ đưa vợ mới đi sinh, anh gào khóc van xin một điều làm tôi sững người - 1

Khi anh cầu hôn, tôi vỡ òa hạnh phúc. (Ảnh minh họa)

Sau khi kết hôn, tôi xin được vào một bệnh viện lớn chuyên khoa sản ở quê, anh cũng theo tôi về. Công việc hàng ngày tất bật và áp lực nên tôi khó thụ thai, nhưng anh không hề trách móc hay thúc giục tôi nửa lời, luôn ủng hộ và động viên tôi.

Cuối cùng ông trời cũng thương, tôi có thai sau 5 năm cưới nhau. Anh chăm sóc tôi từng tí một, nhưng do làm việc nhiều rồi áp lực, căng thẳng, sức khỏe yếu, tử cung mỏng nên tôi không giữ được đứa bé và cũng khó có thai lại được. Vì chuyện này mà tôi bị trầm cảm suốt một thời gian dài, nhưng chính anh là người vực tôi dậy.

–  Con cái là lộc trời cho, không sao đâu em. Anh chỉ cần có em bên anh là đủ.

Anh luôn động viên tôi bằng câu nói đó, nhưng rồi dạo ấy tôi thấy anh khác hơn. Anh yêu đời hơn, trau chuốt vẻ bề ngoài hơn. Tôi thấy vậy cũng vui, vì anh vui vẻ là tôi thấy đủ rồi. Thế nhưng sau đó anh lại hay ra ngoài hơn, không còn hay chờ tôi về ăn cơm như trước nữa. Đến lúc này, linh tính của người phụ nữ mách bảo với tôi rằng anh đã có người khác bên ngoài.

Tôi không giận anh, vì tôi cũng từng có ý định ly hôn để giải thoát cho anh, do tôi không sinh được con cho anh cũng chẳng thể chăm lo tốt cho anh. Thế nhưng điều khiến tôi bất ngờ nhất chính là cô bồ của anh. Đó là Hoa – cô bạn thân từ nhỏ của hai chúng tôi. Thời điểm đó Hoa từng có một cuộc hôn nhân kéo dài 2 năm và đã ly hôn được 4 năm rồi.

Gặp chồng cũ đưa vợ mới đi sinh, anh gào khóc van xin một điều làm tôi sững người - 3

Biết anh có người phụ nữ khác bên ngoài, tôi lặng lẽ chìa đơn ly hôn. (Ảnh minh họa)

Biết chuyện, hôm đó tôi cố tình về sớm viết sẵn đơn ly hôn chờ anh về. Anh có chút giật mình rồi nói lời xin lỗi và ký vào đơn ly hôn. Nghe đâu sau đó 2 tháng, anh và Hoa kết hôn vì cô ấy có thai. Tôi nghe mà mừng cho anh, mừng cho Hoa, mừng cho bố mẹ anh và mừng cho chính mình. Bởi với tôi, nhìn người mình yêu thương được hạnh phúc thế là đủ rồi.

Tôi lao đầu vào công việc để quên đi mọi chuyện cho tới hôm qua, tôi gặp lại anh trong bệnh viện. Thấy tôi, anh vội chạy lại quỳ gối ôm chân tôi cầu xin:

– Anh cầu xin em. Anh biết em hận anh nhưng đứa bé không có tội, xin em hãy cứu mẹ con cô ấy. Chỉ cần cứu được mẹ con cô ấy, em muốn trừng phạt anh thế nào anh cũng chịu, chỉ mong em đừng trút giận lên mẹ con cô ấy.

Tôi sững người giây lát. “Anh nghĩ em là loại người như thế à?”, tôi để lại cho anh một câu rồi xốc lại tinh thần đi vào phòng sinh. Hóa ra, Hoa khó sinh. Tôi đã làm hết khả năng của mình với chức trách là một bác sĩ, cuối cùng Hoa và đứa bé cũng bình an vô sự. Giờ nhìn con của anh ngủ ngon lành trong vòng tay bố mẹ tôi cũng an lòng.

Sau một đêm trực mệt mỏi, tôi trở về nhà vùi vào chăn khóc một trận thật to. Tuy mừng cho anh, nhưng tôi đau đớn lắm. Một thời gian sau tôi xin chuyển công tác tới một thành phố khác. Đúng vậy, tôi chạy trốn quá khứ, tôi không đủ mạnh mẽ để nhìn lại quá khứ ấy…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *