Ăn rằm tháng Chạp ở nhà nội về gặp người ăn xin, vợ tháo nhẫn cưới làm 1 việc khiến tôi thất kinh…

Uncategorized

Ăn rằm tháng Chạp ở nhà nội về gặp người ăn xin, vợ tháo nhẫn cưới làm 1 việc khiến tôi thất kinh

Bố mẹ tôi tâm lý lắm, ở chung được mấy tháng ông bà bảo chúng tôi ra riêng cho thoải mái, riêng tư. Hai đứa dồn tiền tiết kiệm lại rồi vay mượn thêm bạn bè mua một căn chung cư khá gần nhà bố mẹ tôi.

Tôi và vợ yêu nhau hơn một năm thì làm đám cưới, hiện tại cưới nhau một năm rưỡi rồi. Gần 3 năm yêu và làm vợ chồng, tôi không có điều gì chê trách ở cô ấy cả. Bố mẹ tôi cũng rất quý cô con dâu này. Dự định của chúng tôi là sang năm sẽ sinh con để gia đình có thêm thành viên.

Bố mẹ tôi tâm lý lắm, ở chung được mấy tháng ông bà bảo chúng tôi ra riêng cho thoải mái, riêng tư. Hai đứa dồn tiền tiết kiệm lại rồi vay mượn thêm bạn bè mua một căn chung cư khá gần nhà bố mẹ tôi.

Rằm tháng Chạp, bố mẹ tôi làm cơm bảo hai vợ chồng về ăn tối. Chúng tôi về sớm phụ bố mẹ nấu nướng, cả gia đình có một bữa ăn quây quần ấm áp. Lúc về, đi ngang qua công viên, vợ bỗng muốn vào hóng gió. Tôi gật đầu đồng ý.

Ăn rằm tháng Chạp ở nhà nội về gặp người ăn xin, vợ tháo nhẫn cưới làm 1 việc khiến tôi thất kinh - 1

Dự định của chúng tôi là sang năm sẽ sinh con để gia đình có thêm thành viên. (Ảnh minh họa)

Đi được một đoạn thì gặp người ăn xin, vợ tôi đột ngột dừng lại, trong sự ngỡ ngàng của tôi thì cô ấy giơ tay tháo chiếc nhẫn cưới ra định tặng cho người ăn xin đó. Tôi vội vàng nắm tay vợ giật lại, hỏi cô sao tự dưng lại làm như thế.

Vợ cười nhạt: “Em muốn kết thúc cuộc hôn nhân này. Nhẫn cưới có giữ lại cũng đâu còn ý nghĩa, thà rằng để nó biến thành giá trị vật chất giúp đỡ cho người khác còn có ý nghĩa hơn”. Tôi không biết có chuyện gì nhưng chắc chắn không thể để vợ tặng chiếc nhẫn cưới cho người ăn xin được. Thấy chồng kiên quyết ngăn cản, cô ấy bèn rút ra tờ 50 nghìn tặng cho người ăn xin rồi đặt chiếc nhẫn vào tay tôi.

“Nếu anh hứa không qua lại với Nhàn nữa thì em sẽ suy nghĩ lại”, vợ buông một câu khiến tôi run bắn. Nhàn chính là người yêu cũ của tôi.

Tôi và Nhàn yêu nhau từ năm nhất đại học. 4 năm sinh viên thơ mộng và đầy kỷ niệm, tới tận khi ra trường hai đứa vẫn gắn bó thêm 5 năm nữa. Đúng lúc chúng tôi đang lên kế hoạch cho đám cưới thì gia đình Nhàn xảy ra chuyện. Anh trai cô ấy làm ăn đổ bể, nợ nần đến cả 5 tỷ đồng, bố mẹ Nhàn có nguy cơ không còn nhà mà ở.

Tôi xoay xở vay mượn khắp nơi cũng chỉ được 500 triệu, con số quá nhỏ so với khoản nợ kia. Cuối cùng Nhàn cắn răng chia tay đi lấy chồng giàu, người có thể giúp đỡ gia đình cô ấy trả nợ. Tôi không trách Nhàn, trái lại chỉ thương cô ấy phải lấy người mình không yêu. Cuộc hôn nhân của Nhàn cũng chẳng hạnh phúc. Cách đây nửa năm, cô ấy ly hôn ôm hai con về nhà mẹ đẻ tự mình nuôi con, còn chồng cũ nhanh chóng tái hôn có vợ mới.

Lúc trước là tôi không đủ năng lực lo cho Nhàn và gia đình cô ấy, vẫn tự trách bản thân kém cỏi mới đẩy Nhàn vào một cuộc hôn nhân bi kịch. Bởi thế khi biết Nhàn ly hôn, cuộc sống không suôn sẻ, tôi đã qua lại thăm hỏi và giúp đỡ 3 mẹ con cô ấy. Giữa chúng tôi chỉ là tình bạn đơn thuần, thậm chí đến cả một cái ôm, hôn còn không có thì không hiểu vợ lo lắng, ghen tuông điều gì?

Ăn rằm tháng Chạp ở nhà nội về gặp người ăn xin, vợ tháo nhẫn cưới làm 1 việc khiến tôi thất kinh - 2

Là tôi quá tham lam hay vợ ích kỷ? (Ảnh minh họa)

“Anh cảm thấy mắc nợ cô ấy còn em không mắc nợ anh cũng không nợ nần gì cô ấy. Em không thông cảm được cho cảm giác mắc nợ của anh. Hơn thế em xứng đáng có một người chồng yêu thương mình trọn vẹn, dành tất cả mọi thứ cho gia đình, vợ con. Anh đang không đạt tiêu chuẩn em đề ra. Anh cứ suy nghĩ kỹ đi, quyền lựa chọn thuộc về anh cơ mà”, vợ cười nói rồi giơ tay vẫy một chiếc taxi. Cô ấy bảo muốn về nhà mẹ đẻ một thời gian, hẹn tôi ra Tết nói chuyện lại.

Tôi không muốn ly hôn nhưng Nhàn đối với tôi là một tồn tại đặc biệt. Lúc trước tôi đã từng khẳng định rằng trừ phi cô ấy bỏ tôi chứ tôi không bao giờ chủ động rời xa Nhàn. Chúng tôi gắn bó quá lâu, hiểu nhau, trải qua nhiều kỷ niệm vui buồn đến mức gần như là người thân của nhau vậy. Giờ Nhàn khó khăn, sao tôi có thể không giúp?

Là tôi quá tham lam hay vợ ích kỷ? Tôi chỉ muốn chăm lo cho Nhàn như một cô em gái hay một người bạn thân thôi, chẳng lẽ không được hay sao? Tôi sẽ không bao giờ đi quá giới hạn, vẫn luôn chung thủy với vợ, tại sao vợ tôi không chịu hiểu điều đó?

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *